壬申元夜感赋二章 其一
茶烟轻飏卧腾腾,料峭春寒苦不胜。慰我岂无初度酒,撩愁最是上元灯。
镜中白发三千丈,梦里红楼十二层。底事浓云偏蔽月?嫦娥清泪冷如冰。
chá
茶
yān
烟
qīng
轻
yáng
飏
wò
卧
téng
腾
téng
腾
,
liào
料
qiào
峭
chūn
春
hán
寒
kǔ
苦
bù
不
shèng
胜
。
。
wèi
慰
wǒ
我
qǐ
岂
wú
无
chū
初
dù
度
jiǔ
酒
,
liāo
撩
chóu
愁
zuì
最
shì
是
shàng
上
yuán
元
dēng
灯
。
。
jìng
镜
zhōng
中
bái
白
fà
发
sān
三
qiān
千
zhàng
丈
,
mèng
梦
lǐ
里
hóng
红
lóu
楼
shí
十
èr
二
céng
层
。
。
dǐ
底
shì
事
nóng
浓
yún
云
piān
偏
bì
蔽
yuè
月
?
cháng
嫦
é
娥
qīng
清
lèi
泪
lěng
冷
rú
如
bīng
冰
。
。