人日自笑

明代 袁宏道
是官不垂绅,是农不秉来。是儒不吾伊,是隐不蒿莱。 是贵著荷芰,是贱宛冠佩。是静非杜门,是讲非教诲。 是释长髸须,是仙拥眉黛。倏而枯寂林,倏而喧嚣阓。 逢花即命歌,遇酒辄呼簺。一身等轻云,飘然付大块。 试问空飞禽,澄潭影何在。旷哉龙屈伸,颓焉方外内。 下惠本介和,夷逸乃清废。
shì guān chuí shēn   shì nóng bǐng lái shì shì   yǐn hāo lái    
shì guì zhù   shì jiàn wǎn guān pèi shì jìng fēi mén shì   jiǎng fēi jiào huì    
shì shì zhǎng gōng   shì xiān yōng méi dài shū ér lín shū   ér xuān xiāo huì    
féng huā mìng   jiǔ zhé sài shēn děng qīng yún piāo   rán kuài    
shì wèn kōng fēi qín   chéng tán yǐng zài kuàng zāi lóng shēn tuí   yān fāng wài nèi    
xià huì běn jiè   nǎi qīng fèi