人日雪

宋代 朱翌
天公号令今年早,阿香动地连催晓。 今朝才及七日人,却见长空六花扰。 我独砖炉坐画灰,扶杖出门愁屐倒。 细挑生菜羹鼎香,落尽梅花妆额巧。 诗成思发在花前,更原晴多怕晴少。 君不见观有道几成康,谁其致此唐文皇。 一时献纳尽豪杰,郑公臣徵尤激昂。 当年入见适此时,见谓人日宜相当。 有如此人当此日,整顿乾坤才顷刻。
tiān gōng hào lìng jīn nián zǎo   ā xiāng dòng lián cuī xiǎo  
jīn zhāo cái rén   què jiàn cháng kōng liù huā rǎo  
zhuān zuò huà huī   zhàng chū mén chóu dào  
tiāo shēng cài gēng dǐng xiāng   luò jǐn méi huā zhuāng é qiǎo  
shī chéng zài huā qián   gèng yuán qíng duō qíng shǎo  
jūn jiàn guān yǒu dào chéng kāng   shuí zhì táng wén huáng  
shí xiàn jǐn háo jié   zhèng gōng chén zhēng yóu áng  
dāng nián jiàn shì shí   jiàn wèi rén xiāng dāng  
yǒu rén dāng   zhěng dùn qián kūn cái qǐng