人日同度门发足上玉泉 其一

明代 袁宏道
烧却门符纸,匝地竞如蚁。青眉稚齿儿,堂上诵夫子。 余也亦皇皇,趁时治山水。瓢笠共山僧,缁衣附行李。 是壑即吾居,是云即吾市。逸思触东风,吐若争春蕊。 冒霜遵脩途,十里黄埃起。
shāo què mén zhǐ   jìng qīng méi zhì chǐ ér 齿 táng   shàng sòng    
huáng huáng   chèn shí zhì shān shuǐ piáo gòng shān sēng   xíng    
shì   shì yún shì chù dōng fēng   ruò zhēng chūn ruǐ    
mào shuāng zūn xiū   shí huáng āi