人日兼立春小园宴

唐代 苏颋
黄山积高次,表里望京邑。白日最灵朝,登攀尽原隰。 年灰律象动,阳气开迎入。烟霭长薄含,临流小溪涩。 宾朋莫我弃,词赋当春立。更与韶物期,不孤东园集。
huáng shān gāo   biǎo wàng jīng bái zuì líng cháo   dēng pān jǐn yuán
nián huī xiàng dòng   yáng kāi yíng yān ǎi cháng báo hán   lín liú xiǎo
bīn péng   dāng chūn gèng sháo   dōng yuán