人日东杨子

明代 宗臣
游子频年栖汉庭,又看春事落阶蓂。乾坤双眼逢人日,江海孤槎是客星。 病起鬓毛知汝白,愁边杨柳为谁青。风烟况复音书隔,向夕征鸿不可听。
yóu pín nián hàn tíng   yòu kàn chūn shì luò jiē qián kūn shuāng yǎn féng rén jiāng   hǎi chá shì xīng    
bìng bìn máo zhī bái   chóu biān yáng liǔ wèi shuí qīng fēng yān kuàng yīn shū xiàng   zhēng hóng 鸿 tīng