人日

宋代 陆游
新岁逢人日,老夫持道斋。 断冰浮野水,微绿发枯荄。 霁景丰年象,闲吟旷士怀。 春旛已陈迹,斗巧笑吴娃。
xīn suì féng rén   lǎo chí dào zhāi
duàn bīng shuǐ   wēi 绿 gāi
jǐng fēng nián xiàng   xián yín kuàng shì huái 怀
chūn fān chén   dòu qiǎo xiào