人境庐杂诗 其六

清代 黄遵宪
叶叶蕉相击,丛丛竹自鸣。萧萧传雨竟,摵摵误秋声。 露湿寒蛩寂,枝摇暗鹊惊。幢幢灯影暗,独坐到微明。
jiāo xiāng   cóng cóng zhú míng xiāo xiāo chuán jìng shè   shè qiū shēng    
shī 湿 hán qióng   zhī yáo àn què jīng chuáng chuáng dēng yǐng àn   zuò dào wēi míng