壬辰六月旦日记异

宋代 陆文圭
六月朔旦昧爽天,我梦蝴蝶飞翻翻。一声惊觉不可执,铿然有物堕我前。 阴风萧萧榻震动,褰帷一咤声寂然。向空抹漆无所睹,堂上呼灯人自眠。 一生学道心勿动,养气未敢轻先贤。元忠昔日鬼移床,厅庑之下凡三迁。 稚圭卧内见匕首,金带忽置城头边。二公名德余不及,鬼贼揶揄空自怜。 神奸无复照金鼎,偷儿何暇哀青毡。二端是否吁莫辨,一夕仓卒嗟何缘。 吟哦未断纸窗白,山寺风雨鸣钟悬。起来搔首空四壁,湿薪灶婢愁炊烟。
liù yuè shuò dàn mèi shuǎng tiān   mèng dié fēi fān fān shēng jīng jué zhí kēng   rán yǒu duò qián    
yīn fēng xiāo xiāo zhèn dòng   qiān wéi zhà shēng rán xiàng kōng suǒ táng   shàng dēng rén mián    
shēng xué dào xīn dòng   yǎng wèi gǎn qīng xiān xián yuán zhōng guǐ chuáng tīng   zhī xià fán sān qiān    
zhì guī nèi jiàn shǒu   jīn dài zhì chéng tóu biān èr gōng míng guǐ   zéi kōng lián    
shén jiān zhào jīn dǐng   tōu ér xiá āi qīng zhān èr duān shì fǒu biàn   cāng jiē yuán    
yín é wèi duàn zhǐ chuāng bái   shān fēng míng zhōng xuán lai sāo shǒu kōng shī   xīn 湿 zào chóu chuī yān