人爱九日多以靖节之故仆以邠老七字为可以益其爱者且连日不雨即风尤觉此句妙处赋诗八韵

宋代 赵蕃
东篱满把菊,柯山一句诗。四时皆有节,九日独如斯。 潘子夙所尚,陶翁何敢师。是故逢此日,爱慕仍凄悲。 所愿学渊明,归去了不疑。松菊傥犹存,田园随事为。 亦愿如邠老,白首丘壑期。人穷与诗长,得失其在兹。
dōng mǎn   shān shī shí jiē yǒu jié jiǔ      
pān zi suǒ shàng   táo wēng gǎn shī shì féng ài   réng bēi    
suǒ yuàn xué yuān míng   guī liǎo sōng tǎng yóu cún tián   yuán suí shì wéi    
yuàn bīn lǎo   bái shǒu qiū rén qióng shī zhǎng   shī zài