屈原嘏辞

宋代 刘敞
维时仲夏,吉日维午。神歆既祠,锡辞以嘏。 曰:朕之初生,皇揆予度。嘉朕以名,终身是守。抑岂不淑,不幸逢遇。 离悯被忧,天不可诉。宗国为墟,宁敢自贼。 惟朕忍生,岂不永年。悁悁荆人,是拯是怜。赴水蹈波,岁不废旃。 既招朕魂,巫祝昔先。岂朕是私,将德是传。沦胥及溺,初亦不悛。 其后风靡,民益轻死。匪朕之心,是岂为义。妇吊其夫,母伤其子。 人讯其端,指予以詈。予亦念之,其本有自。昔朕婞直,不为众下。 世予尚之,谓予好怒。昔朕不容,自投于江。世予尚之,谓予弃躬。 既习而斗,既远益谬。被朕伪名,污朕以咎。朕生不时,乱世是遘。 民之秉彝,嘉是直道。从仁于井,朕亦不取。汝禁其俗,幸怀朕忠。 好竞以诬,一何不聪。我实鬼神,民焉是主。其祀其祷,予之所厚。 予惧天明,焉事戏豫。予悯横流,焉事竞渡。予怀尧舜,焉事狎侮。 汝惟贤人,曾不予怒。徇俗雷同,讥予以好。履常徇直,切谏尽节。 人神所扶,未必皆福。去邪即正,何以有罚。曾非予怀,可禁其伪。 毋使佞臣,指予为戒。锡尔多福,畀尔庞眉。使尔忠言,于君毕宜。
wéi shí zhòng xià   wéi shén xīn  
yuē   zhèn zhī chū shēng   huáng kuí jiā zhèn míng   zhōng shēn shì shǒu shū   xìng féng
mǐn bèi yōu   tiān zōng guó wèi   níng gǎn zéi
wéi zhèn rěn shēng   yǒng nián yuān yuān jīng rén   shì zhěng shì lián shuǐ dǎo   suì fèi zhān
zhāo zhèn hún   zhù xiān zhèn shì   jiāng shì chuán lún   chū quān
hòu fēng   mín qīng fěi zhèn zhī xīn   shì wèi diào   shāng zi
rén xùn duān   zhǐ niàn zhī   běn yǒu zhèn xìng zhí   wéi zhòng xià
shì shàng zhī   wèi hǎo zhèn róng   tóu jiāng shì shàng zhī   wèi gōng
ér dòu   yuǎn miù bèi zhèn wěi míng   zhèn jiù zhèn shēng shí   luàn shì shì gòu
mín zhī bǐng   jiā shì zhí dào cóng rén jǐng   zhèn jìn   xìng huái 怀 zhèn zhōng
hǎo jìng   cōng shí guǐ shén   mín yān shì zhǔ dǎo   zhī suǒ hòu
tiān míng   yān shì mǐn héng liú   yān shì jìng huái 怀 yáo shùn   yān shì xiá
wéi xián rén   céng xùn léi tóng   hǎo cháng xùn zhí   qiè jiàn jìn jié
rén shén suǒ   wèi jiē xié zhèng   yǒu céng fēi huái 怀   jìn wěi
shǐ 使 nìng chén   zhǐ wèi jiè ěr duō   ěr páng méi shǐ 使 ěr zhōng yán   jūn