曲阳亭送别

宋代 刘敞
海滨寂寥地,送别何须频。数上曲阳亭,自然愁旅人。 晴日排寒色,清光湛奫沦。微风海上来,满目飞鱼鳞。 孤云去无所,野鸟鸣相驯。信美非吾土,送目倦南津。
hǎi bīn liáo   sòng bié pín shù shàng yáng tíng   rán chóu rén
qíng pái hán   qīng guāng zhàn yūn lún wēi fēng hǎi shàng lái   mǎn fēi lín
yún suǒ   niǎo míng xiāng xùn xìn měi fēi   sòng juàn nán jīn