屈翁山寓楼老谷树为大风所摧诗以伤之索予同赋

清代 陈恭尹
君家寓园西,最好此老树。无风亦飕飗,有壁劳遮护。 况当赫曦时,密荫登楼路。往者得屡过,凭栏必回顾。 大叶类桑麻,古干如雕塑。刺之出白乳,胶漆同黏固。 楚人谓乳㪍,名实本相符。山木且自伐,矧兹城与圃。 遍体刀斧瘢,中空复来蠹。莫识始植年,主人更已屡。 稽之抱朴子,赤实颜能驻。视夜见鬼神,轻身追马步。 每欲托园丁,升斗为收聚。昨夜时雨过,新诗枉毫素。 伤树有名篇,清阴绝良晤。天地乃不仁,风伯何相妒。 岂有精魅凭,致干阴阳怒。倾压及邻家,砍斫烦童孺。 充君厨下薪,琴材亦难具。草木虽无灵,修短固其数。 昔闻伊陟相,其君帝太戊。有谷一夕拱,修政知所惧。 曰妖不胜德,终尔枯且锢。殷道以复兴,汤孙世延祚。 家国匪异观,灾祥或同度。慰君用自广,伸纸为赓赋。
jūn jiā yuán 西   zuì hǎo lǎo shù fēng sōu liú   yǒu láo zhē
kuàng dāng shí   yīn dēng lóu wǎng zhě guò   píng lán huí
lèi sāng   gàn diāo zhī chū bái   jiāo tóng nián
chǔ rén wèi   míng shí běn xiàng shān qiě   shěn chéng
biàn dāo bān   zhōng kōng lái shí shǐ zhí nián   zhǔ rén gèng
zhī bào   chì shí yán néng zhù shì jiàn guǐ shén   qīng shēn zhuī
měi tuō yuán dīng   shēng dǒu wèi shōu zuó shí guò   xīn shī wǎng háo
shāng shù yǒu míng piān   qīng yīn jué liáng tiān nǎi rén   fēng xiāng
yǒu jīng mèi píng   zhì gàn yīn yáng qīng lín jiā   kǎn zhuó fán tóng
chōng jūn chú xià xīn   qín cái nán cǎo suī líng   xiū duǎn shù
wén zhì xiāng   jūn tài yǒu gǒng   xiū zhèng zhī suǒ
yuē yāo shèng   zhōng ěr qiě yīn dào xīng   tāng sūn shì yán zuò
jiā guó fěi guān   zāi xiáng huò tóng wèi jūn yòng guǎng 广   shēn zhǐ wèi gēng