群玉亭

宋代 朱翌
泗宾石窟如蚁族,巧匠琢山如琢木。 不问人家与官舍,轩窗随分作岩谷。 符离城东石更多,天划神刓相倚绿。 当年来过玉局翁,拄杖敲门步幽麓。 翼然危屋谁所兴,赐以嘉名号群玉。 翁家自有小仇池,壶中九华伴孤独。 经行趣尚绝世姿,丑好例皆蒙纪录。 银钩烂烂照无穷,走马来看僵立仆。 是时官梅香正阑,亦有海期汗漫, 云车屡下仙工曲。仙山缥缈虚无间, 我欲凭之两黄鹄。
bīn shí   qiǎo jiàng zhuó shān zhuó  
wèn rén jiā guān shè   xuān chuāng suí fēn zuò yán  
chéng dōng shí gèng duō   tiān huà shén wán xiāng 绿  
dāng nián lái guò wēng   zhǔ zhàng qiāo mén yōu  
rán wēi shuí suǒ xīng   jiā míng hào qún  
wēng jiā yǒu xiǎo chóu chí   zhōng jiǔ huá bàn  
jīng xíng shàng jué shì 姿   chǒu hǎo jiē méng  
yín gōu làn làn zhào qióng   zǒu lái kàn jiāng  
shì shí guān méi xiāng zhèng lán   yǒu hǎi hàn màn  
yún chē xià xiān gōng xiān shān piāo miǎo jiàn    
píng zhī liǎng huáng