去妇叹五首 其五

明代 王守仁
空谷多凄风,树木何潇森。浣衣涧冰合,采苓山雪深。 离居寄岩穴,忧思托鸣琴。朝弹别鹤操,暮弹孤鸿吟。 弹苦思弥切,巑岏隔去岑。君聪甚明哲,何因闻此音?
kōng duō fēng   shù xiāo sēn huàn jiàn bīng cǎi   líng shān xuě shēn    
yán xué   yōu tuō míng qín cháo dàn bié cāo   dàn hóng yín 鸿    
dàn qiè   cuán wán cén jūn cōng shén míng zhé   yīn wén yīn