鹊踏枝 赠邻女

清代 钟蕴
幼女性情天异慧。红杏窗前,爱把新妆试。怨粉愁香如有意。 相思未解真滋味。 露湿春枝花更丽。半面含娇,的的争明媚。深院垂杨门昼闭。 春风何限登楼思。
yòu xìng qíng tiān huì hóng xìng chuāng qián   ài xīn zhuāng shì yuàn fěn chóu xiāng yǒu
xiāng wèi jiě zhēn wèi
shī 湿 chūn zhī huā gèng bàn miàn hán jiāo   zhēng míng mèi shēn yuàn chuí yáng mén zhòu
chūn fēng xiàn dēng lóu