劝学诗 其一

清代 边中宝
我宁甘其拙,人自逞其巧。巧为世所争,拙乃身之宝。 恂恂里巷间,朴讷亦自好。神凝志不纷,性天常自保。 大木枝曲拳,斤斧弗来扰。七窃凿甫成,混沌已就槁。
níng gān zhuō   rén chěng qiǎo qiǎo wèi shì suǒ zhēng zhuō   nǎi shēn zhī bǎo    
xún xún xiàng jiān   hào shén níng zhì fēn xìng   tiān cháng bǎo    
zhī quán   jīn lái rǎo qiè záo chéng hùn   dùn jiù gǎo