勸學詩 其一
我寧甘其拙,人自逞其巧。巧為世所爭,拙乃身之寶。
恂恂里巷間,樸訥亦自好。神凝志不紛,性天常自保。
大木枝曲拳,斤斧弗來擾。七竊鑿甫成,混沌已就槁。
wǒ
我
níng
寧
gān
甘
qí
其
zhuō
拙
,
rén
人
zì
自
chěng
逞
qí
其
qiǎo
巧
qiǎo
。
wèi
巧
shì
為
suǒ
世
zhēng
所
zhuō
爭
,
nǎi
拙
shēn
乃
zhī
身
bǎo
之
寶
。
xún
恂
xún
恂
lǐ
里
xiàng
巷
jiān
間
,
pǔ
朴
nè
訥
yì
亦
zì
自
hào
好
shén
。
níng
神
zhì
凝
bù
志
fēn
不
xìng
紛
,
tiān
性
cháng
天
zì
常
bǎo
自
保
。
dà
大
mù
木
zhī
枝
qǔ
曲
quán
拳
,
jīn
斤
fǔ
斧
fú
弗
lái
來
rǎo
擾
qī
。
qiè
七
záo
竊
fǔ
鑿
chéng
甫
hùn
成
,
dùn
混
yǐ
沌
jiù
已
gǎo
就
槁
。