七月四日自深谷之灵峰作

明代 刘基
平旦出云门,亭午至灵峰。山盘涧萦纡,谷深岩错重。 竹露滴皎皎,林霞散溶溶。度石苔藓滑,披萝烟霭浓。 颇喜禾黍成,可以慰老农。野草各有花,照水似衒容。 徐行恐触热,聊憩崖下松。时闻幽鸟鸣,亦足开心胸。 慨怀陶隐居,丹灶今无踪。干将与莫邪,俱巳化为龙。 空馀远山色,菡萏青芙蓉。
píng dàn chū yún mén   tíng zhì líng fēng shān pán jiàn yíng   shēn yán cuò zhòng
zhú jiǎo jiǎo   lín xiá sàn róng róng shí tái xiǎn huá   luó yān ǎi nóng
shǔ chéng   wèi lǎo nóng cǎo yǒu huā   zhào shuǐ shì xuàn róng
xíng kǒng chù   liáo xià sōng shí wén yōu niǎo míng   kāi xīn xiōng
kǎi huái 怀 táo yǐn   dān zào jīn zōng gàn jiàng   huà wèi lóng
kōng yuǎn shān   hàn dàn qīng róng