七月十日大雨晓霁,登碧落堂

宋代 杨万里
青天送归云,整如劳还师。 颜行有喜色,厮役争奔随。 晨曦映疏雨,宝灯贯银丝。 落面何曾湿,洒空不胜微。 老夫锐登山,半岭惊欲归。 仰视得奇观,徙倚为久之。 谁言李成巧,此画天下稀。 却登碧落堂,四面天风吹。 葛制忍秋寒,前夕酷暑时。
qīng tiān sòng guī yún   zhěng láo hái shī  
yán xíng yǒu   zhēng bēn suí  
chén yìng shū   bǎo dēng guàn yín  
luò miàn zēng shī 湿   kōng shèng wēi  
lǎo ruì dēng shān   bàn lǐng jīng guī  
yǎng shì guān   wéi jiǔ zhī  
shuí yán chéng qiǎo   huà tiān xià  
què dēng luò táng   miàn tiān fēng chuī  
zhì rěn qiū hán   qián shǔ shí