七月六日作

宋代 孔平仲
隔江见雨来,尤苦风大疾。蓬蓬宇宙中,掀搅若无物。 百川水倒流,瓦石亦飞越。浓云最轻浮,暂聚非永结。 随吹东西扬,散漫颇仓猝。竟无点滴惠,初势不可遏。 正昏露青天,方曀见白日。但增尘土高,益使水泉竭。 农夫忧岁事,怅望眼流血。蛟龙不能神,卷尾藏窟穴。 空馀鸟雀噪,庭户晚更热。深夜气稍苏,林端挂明月。
jiāng jiàn lái   yóu fēng péng péng zhòu zhōng xiān   jiǎo ruò    
bǎi chuān shuǐ dào liú   shí fēi yuè nóng yún zuì qīng zàn   fēi yǒng jié    
suí chuī dōng 西 yáng   sǎn màn cāng jìng diǎn huì chū   shì è    
zhèng hūn qīng tiān   fāng jiàn bái dàn zēng chén gāo   shǐ shuǐ 使 quán jié    
nóng yōu suì shì   chàng wàng yǎn liú xiě jiāo lóng néng shén juǎn   wěi cáng xué    
kōng niǎo què zào   tíng wǎn gèng shēn shāo lín   duān guà míng yuè