祁阳道中(二首)

明代 杨基
愁红怨白满江滨,一树盈盈恰破春。 正是情多开自晚,雨中知有断肠人。
chóu hóng yuàn bái mǎn jiāng bīn   shù yíng yíng qià chūn  
zhèng shì qíng duō kāi wǎn   zhōng zhī yǒu duàn cháng rén