乞休杜门日侍老母汤药朝来眉颦稍舒知有牡丹已零落矣为之一慨 其二

明代 王世贞
中庭残花欲堕枝,瞥见还疑初发时。自开自落不成态,乍雨乍晴将殢谁。 辞病敢言书作癖,问医端诵药为师。潘舆故里真无恙,王驭天涯返恨迟。
zhōng tíng cán huā duò zhī   piē jiàn hái chū shí kāi luò chéng tài zhà   zhà qíng jiāng shuí    
bìng gǎn yán shū zuò   wèn duān sòng yào wèi shī pān zhēn yàng wáng   tiān fǎn hèn chí