七仙亭

近现代 卢青山
吁嗟乎此何地哉,土龙之山淩空扑攫欲飞来。背倚石牛雄崔嵬,下临万丈之空崖。 孤礅凸出才四尺,其上筑亭与礅一;微风爽然来,亭柱飘然欲随风而南北。 长空万里何空荒,长垄千里山琳琅。山山圆首如龟伏,层层涌上来向此亭降。 石牛夫何物,石牛独峻兀。壁立浑囵众山顶,如斧所劈痕可读。 想见盘古踏天磨刃时,构思低首长眉蹙。想见磨刃声未起,山川骇然先声哭。 远古荒渺不可求,亭中有碑记亭由。仙者七人眉飕飕,月夜来此尝夷犹。 主事者谁似相识,旧年歌酒交夜日。似知今日我将来,预置此亭待我迹。 同行笑我“汝痴狂,胡不一跃出亭廊?从此仙者七为八,衣袂相扶行帝乡。 他年我亦访旧迹,子亦预相待,亭中为我置杯觞”。
jiē zāi   lóng zhī shān líng kōng jué fēi lái bèi shí niú xióng cuī wéi   xià lín wàn zhàng zhī kōng
dūn chū cái chǐ   shàng zhù tíng dūn   wēi fēng shuǎng rán lái   tíng zhù piāo rán suí fēng ér nán běi
cháng kōng wàn kōng huāng   zhǎng lǒng qiān shān lín láng shān shān yuán shǒu guī   céng céng yǒng shàng lái xiàng tíng jiàng
shí niú   shí niú jùn hún lún zhòng shān dǐng   suǒ hén
xiǎng jiàn pán tiān rèn shí   gòu shǒu cháng méi xiǎng jiàn rèn shēng wèi   shān chuān hài rán xiān shēng
yuǎn huāng miǎo qiú   tíng zhōng yǒu bēi tíng yóu xiān zhě rén méi sōu sōu   yuè lái cháng yóu
zhǔ shì zhě shuí shì xiāng shí   jiù nián jiǔ jiāo shì zhī jīn jiāng lái   zhì tíng dài
tóng háng xiào   chī kuáng   yuè chū tíng láng   cóng xiān zhě wèi   mèi xiāng xíng xiāng
nián fǎng 访 jiù   zi xiāng dài   tíng zhōng wèi zhì bēi shāng   ”。