七夕

清代 严烺
天上相思不可知,如何今夕是佳期。双星岂合生惆怅,终古何曾见别离。 银汉正沈为客夜,金钗初坠倚楼时。烧残红烛愁无那,渐听乌声绕树枝。
tiān shàng xiàng zhī   jīn shì jiā shuāng xīng shēng chóu chàng zhōng   zēng jiàn bié    
yín hàn zhèng shěn wèi   jīn chāi chū zhuì lóu shí shāo cán hóng zhú chóu jiàn   tīng shēng rào shù zhī