七夕

清代 嚴烺
天上相思不可知,如何今夕是佳期。雙星豈合生惆悵,終古何曾見別離。 銀漢正沈為客夜,金釵初墜倚樓時。燒殘紅燭愁無那,漸聽烏聲繞樹枝。
tiān shàng xiàng zhī   jīn shì jiā shuāng xīng shēng chóu chàng zhōng   zēng jiàn bié    
yín hàn zhèng shěn wèi   jīn chāi chū zhuì lóu shí shāo cán hóng zhú chóu jiàn   tīng shēng rào shù zhī