七夕

唐代 韦应物
人世拘形迹,别去间山川。岂意灵仙偶,相望亦弥年。 夕衣清露湿,晨驾秋风前。临欢定不住,当为何所牵。
rén shì xíng   bié jiān shān chuān líng xiān ǒu   xiāng wàng nián
qīng shī 湿   chén jià qiū fēng qián lín huān dìng zhù   dāng wèi suǒ qiān