秋斋独坐寄乐天兼呈吴方之大夫

唐代 刘禹锡
空斋寂寂不生尘,药物方书绕病身。纤草数茎胜静地, 幽禽忽至似佳宾。世间忧喜虽无定,释氏销磨尽有因。 同向洛阳闲度日,莫教风景属他人。
kōng zhāi shēng chén   yào fāng shū rào bìng shēn xiān cǎo shù jīng shèng jìng  
yōu qín zhì shì jiā bīn shì jiān yōu suī dìng   shì shì xiāo jǐn yǒu yīn
tóng xiàng luò yáng xián   jiào fēng jǐng shǔ rén