秋雨蚤作有叹

宋代 杨万里
细雨澹无质,安得更有声。 如何却作泥,亦能妨晨征。 宿昔忽过暄,心知非坚晴。 何须暄晴极,然後寒雨生。 寒暄使人觉,妙物亦何曾。 翦翦自神妙,无乃与物矜。 造物本非作,观者或强名。 老夫近稍聋,此事无暇听。 平生感秋至,此意今已平。 独念老病身,颇不耐夙兴。 何时归故园,宴眠闭柴荆。 鸣鸡亦不留,好梦无吾惊。 他年忆此诗,惘如宿酒醒。 思归已可喜,而况真归耕。
dàn zhì   ān gèng yǒu shēng  
què zuò   néng fáng chén zhēng  
宿 guò xuān   xīn zhī fēi jiān qíng  
xuān qíng   rán hòu hán shēng  
hán xuān shǐ 使 rén jué   miào zēng  
jiǎn jiǎn shén miào   nǎi jīn  
zào běn fēi zuò   guān zhě huò qiáng míng  
lǎo jìn shāo lóng   shì xiá tīng  
píng shēng gǎn qiū zhì   jīn píng  
niàn lǎo bìng shēn   nài xīng  
shí guī yuán   yàn mián chái jīng  
míng liú   hǎo mèng jīng  
nián shī   wǎng 宿 jiǔ xǐng  
guī   ér kuàng zhēn guī gēng