秋雨吟

元代 刘致
湿萤闪光飞不起,八尺风漪夜如水。仙姝不眠肌骨清,起驭夜凉吹玉笙。 曲中忽作孤凤鸣,天帝感泣秋雨零。旱龙暍死嗟莫及,坐见扶桑落叶湿。 前溪水高龙夜吟,不管西郊老农泣。
shī 湿 yíng shǎn guāng fēi   chǐ fēng shuǐ xiān shū mián qīng   liáng chuī shēng    
zhōng zuò fèng míng   tiān gǎn qiū líng hàn lóng jiē zuò   jiàn sāng luò shī   湿  
qián shuǐ gāo lóng yín   guǎn 西 jiāo lǎo nóng