秋雨新霁过赵慎中留饮

宋代 韩元吉
门外黄尘有底忙,主人高卧兴何长。 春风竹树箫笙转,雨足轩窗笑语凉。 耳热漫思官里事,眼明犹识醉时妆。 紫云莫厌频来客,未抵当年御史狂。
mén wài huáng chén yǒu máng   zhǔ rén gāo xīng zhǎng  
chūn fēng zhú shù xiāo shēng zhuǎn   xuān chuāng xiào liáng  
ěr màn guān shì   yǎn míng yóu shí zuì shí zhuāng  
yún yàn pín lái   wèi dàng nián shǐ kuáng