秋雨喜霁

宋代 黄裳
阳光方接物,阴蔽已开关。水落盈虚定,云收去就閒。 菊花窥晓日,松影撼秋山。滞思可乘兴,一联还解颜。
yáng guāng fāng jiē   yīn kāi guān shuǐ luò yíng dìng   yún shōu jiù xián
huā kuī xiǎo   sōng yǐng hàn qiū shān zhì chéng xìng   lián hái jiě yán