秋雨四首 其一

宋代 刘攽
冷雨黄昏暮,秋声众叶喧。濯烦天宇阔,流恶楚江浑。 蛙黾烦当道,鱼龙稍在门。一樽聊自劝,还欲笑臧孙。
lěng huáng hūn   qiū shēng zhòng xuān zhuó fán tiān kuò liú   è chǔ jiāng hún    
miǎn fán dāng dào   lóng shāo zài mén zūn liáo quàn hái   xiào zāng sūn