秋雨遣怀

宋代 王庭
抱病身独闲,起行日云晏。萧条空林中,靡靡秋雨遍。 残叶踏饥禽,荒村吠寒犬。虚室静琴书,闲阶冷苔藓。 欲愁生计疏,还嗟世情浅。自适在丘园,匪能薄轩冕。 悠悠岁月深,闲情谁当遣。
bào bìng shēn xián   xíng yún yàn xiāo tiáo kōng lín zhōng   qiū biàn
cán qín   huāng cūn fèi hán quǎn shì jìng qín shū   xián jiē lěng tái xiǎn
chóu shēng shū   hái jiē shì qíng qiǎn shì zài qiū yuán   fěi néng báo xuān miǎn
yōu yōu suì yuè shēn   xián qíng shuí dāng qiǎn