秋雨遣懷

宋代 王庭
抱病身獨閒,起行日雲晏。蕭條空林中,靡靡秋雨遍。 殘葉踏飢禽,荒村吠寒犬。虛室靜琴書,閒階冷苔蘚。 欲愁生計疏,還嗟世情淺。自適在丘園,匪能薄軒冕。 悠悠歲月深,閒情誰當遣。
bào bìng shēn xián   xíng yún yàn xiāo tiáo kōng lín zhōng   qiū biàn
cán qín   huāng cūn fèi hán quǎn shì jìng qín shū   xián jiē lěng tái xiǎn
chóu shēng shū   hái jiē shì qíng qiǎn shì zài qiū yuán   fěi néng báo xuān miǎn
yōu yōu suì yuè shēn   xián qíng shuí dāng qiǎn