秋月望上阳宫

唐代 刘沧
苔色轻尘锁洞房,乱鸦群鸽集残阳。青山空出禁城日, 黄叶自飞宫树霜。御路几年香辇去,天津终日水声长。 此时独立意难尽,正值西风砧杵凉。
tái qīng chén suǒ dòng fáng   luàn qún cán yáng qīng shān kòng chū jìn chéng  
huáng fēi gōng shù shuāng nián xiāng niǎn   tiān jīn zhōng shuǐ shēng zhǎng
shí nán jǐn   zhèng zhí 西 fēng zhēn chǔ liáng