秋月望上陽宮

唐代 劉滄
苔色輕塵鎖洞房,亂鴉群鴿集殘陽。青山空出禁城日, 黃葉自飛宮樹霜。御路幾年香輦去,天津終日水聲長。 此時獨立意難盡,正值西風砧杵涼。
tái qīng chén suǒ dòng fáng   luàn qún 鴿 cán yáng qīng shān kòng chū jìn chéng  
huáng fēi gōng shù shuāng nián xiāng niǎn   tiān jīn zhōng shuǐ shēng zhǎng
shí nán jǐn   zhèng zhí 西 fēng zhēn chǔ liáng