秋园卧病呈晖上人

唐代 陈子昂
幽寂旷日遥,林园转清密。疲疴澹无豫,独坐泛瑶瑟。 怀挟万古情,忧虞百年疾。绵绵多滞念,忽忽每如失。 缅想赤松游,高寻白云逸。荣吝始都丧,幽人遂贞吉。 图书纷满床,山水蔼盈室。宿昔心所尚,平生自兹毕。 愿言谁见知,梵筵有同术。八月高秋晚,凉风正萧瑟。
yōu kuàng yáo   lín yuán zhuǎn qīng dàn   zuò fàn yáo
huái 怀 jiā wàn qíng   yōu bǎi nián mián mián duō zhì niàn   měi shī
miǎn xiǎng chì sōng yóu   gāo xún bái yún róng lìn shǐ dōu sàng   yōu rén suì zhēn
shū fēn mǎn chuáng   shān shuǐ ǎi yíng shì 宿 xīn suǒ shàng   píng shēng
yuàn yán shuí jiàn zhī   fàn yán yǒu tóng shù yuè gāo qiū wǎn   liáng fēng zhèng xiāo