秋雨

宋代 梅尧臣
雨後秋气早,凉归室庐清。 既摧蚊蝇势,任壮蛩蝉声。 石榴坠枝熟,苍藓缘阶生。 闭门且高卧,畏向泥涂行。
hòu qiū zǎo   liáng guī shì qīng  
cuī wén yíng shì   rèn zhuàng qióng chán shēng  
shí liú zhuì zhī shú   cāng xiǎn yuán jiē shēng  
mén qiě gāo   wèi xiàng xíng