秋意四首 其二

宋代 刘敞
鸿雁起海滨,凌风自翱翔。冥冥清云间,矰缴安可望。 千里一悲鸣,一里一徬徨。时变感自深,岂伊恨越乡。
hóng 鸿 yàn hǎi bīn   líng fēng áo xiáng míng míng qīng yún jiān   zēng jiǎo ān wàng
qiān bēi míng   páng huáng shí biàn gǎn shēn   hèn yuè xiāng