秋呓八首 其四

明代 释函可
倚杖逢人麈偶挥,风流还说旧王畿。赭衣少妇能骑马,白面书生学打围。 是处烽烟迷笠屐,年来药碗失芳菲。芰荷叶老虫声切,惆怅家山未可归。
zhàng féng rén zhǔ ǒu huī   fēng liú hái shuō jiù wáng zhě shào néng bái   miàn shū shēng xué wéi    
shì chù fēng yān   nián lái yào wǎn shī fāng fēi lǎo chóng shēng qiè chóu   chàng jiā shān wèi guī