秋意

宋代 华岳
木剪空山瘦,西风扫落黄。 荷残簪失盖,菊老饼还香。 诗尽情尤阔,愁多夜更长。 闷怀无处著,随雁落潇湘。
jiǎn kōng shān shòu   西 fēng sǎo luò huáng
cán zān shī gài   lǎo bǐng hái xiāng
shī jìn qíng yóu kuò   chóu duō gèng zhǎng
mèn huái 怀 chǔ zhù   suí yàn luò xiāo xiāng