秋意

宋代 華岳
木剪空山瘦,西風掃落黃。 荷殘簪失蓋,菊老餅還香。 詩盡情尤闊,愁多夜更長。 悶懷無處著,隨雁落瀟湘。
jiǎn kōng shān shòu   西 fēng sǎo luò huáng
cán zān shī gài   lǎo bǐng hái xiāng
shī jìn qíng yóu kuò   chóu duō gèng zhǎng
mèn huái chǔ zhù   suí yàn luò xiāo xiāng