秋夜自近村归

宋代 陆游
江头浩歌天宇宽,刺船归来清夜阑。 女贞林黑月未上,姑恶声悲村已寒。 不恨故交日零落,本知浮生难控抟。 头童面槁更安往?莫问傍人君自看。
jiāng tóu hào tiān kuān   chuán guī lái qīng lán
zhēn lín hēi yuè wèi shàng   è shēng bēi cūn hán
hèn jiāo líng luò   běn zhī shēng nán kòng tuán
tóu tóng miàn gǎo gèng ān wǎng   wèn bàng rén jūn kàn