秋夜长

元代 贝琼
夜长河漫漫,嫠妇叹且泣。落月当窗悬,回风寻户入。 新愁不可道,古恨无时断。吾将叫重华于江之南,苍梧山高湘水满。 耿耿不寐,起观东方。溥彼白露,降而为霜。碧草无情,亦陨其芳。 安得不老,既玄而苍。周公待旦,思兼三王。伤哉何为,揽衣彷徨。
cháng màn màn   tàn qiě luò yuè dāng chuāng xuán   huí fēng xún
xīn chóu dào   hèn shí duàn jiāng jiào zhòng huá jiāng zhī nán   cāng shān gāo xiāng shuǐ mǎn
gěng gěng mèi   guān dōng fāng bái   jiàng ér wèi shuāng cǎo qíng   yǔn fāng
ān lǎo   xuán ér cāng zhōu gōng dài dàn   jiān sān wáng shāng zāi wéi   lǎn páng huáng