秋夜长

魏晋 苏彦
晨晖电流以西逝,闲宵漫漫其未央。牛女隔河以延伫,列宿双景以相望。 轻云飘霏以笼朗,素月披曜而舒光。时禽鸣于庭柳,节虫吟于户堂。 零叶纷其交萃,落英飒以散芳。睹迁化之遒迈,悲荣枯之靡常。 贞松隆冬以擢秀,金菊吐翘以凌霜。
chén huī diàn liú 西 shì   xián xiāo màn màn wèi yāng niú yán zhù   liè 宿 shuāng jǐng xiāng wàng
qīng yún piāo fēi lóng lǎng   yuè yào ér shū guāng shí qín míng tíng liǔ   jié chóng yín táng
líng fēn jiāo cuì   luò yīng sàn fāng qiān huà zhī qiú mài   bēi róng zhī cháng
zhēn sōng lóng dōng zhuó xiù   jīn qiào líng shuāng