秋夜吟

宋代 邓林
秋风吹叶叶满地,明月穿林林琐碎。曲阑倚遍未成眠,金井床边啼络纬。 自从征夫去不归,美人夜上鸳鸯机。隔窗何人堪共语,停梭怅然泪如雨。
qiū fēng chuī mǎn   míng yuè chuān 穿 lín lín suǒ suì lán biàn wèi chéng mián   jīn jǐng chuáng biān luò wěi
cóng zhēng guī   měi rén shàng yuān yāng chuāng rén kān gòng   tíng suō chàng rán lèi