秋夜偕李亮侯孔甥尚志剧谈时事怆然有感得响字

明代 何其伟
谈经倦客傲林坰,一卧山斋笑独醒。谩说豺狼多跋扈,共惊坼堠振韬铃。 筹臣借箸心应切,壮士挥戈思未停。旅食有怀忧不细,夜阑空自拭青萍。
tán jīng juàn ào lín jiōng   shān zhāi xiào xǐng màn shuō chái láng duō gòng   jīng chè hòu zhèn tāo líng    
chóu chén jiè zhù xīn yīng qiè   zhuàng shì huī wèi tíng shí yǒu huái yōu 怀   lán kōng shì qīng píng