秋夜闻郑山人弹楚妃怨

唐代 鲍溶
明月摇落夜,深堂清净弦。中间楚妃奏,十指哀婵娟。 寥寥夜含风,荡荡意如泉。寂寞物无象,依稀语空烟。 旅人多西望,客雁难南前。由来感神事,岂为无情传。 容华能几时,不再来者年。此夕河汉上,双星含凄然。
míng yuè yáo luò   shēn táng qīng jìng xián zhōng jiān chǔ fēi zòu   shí zhǐ āi chán juān
liáo liáo hán fēng   dàng dàng quán xiàng   kōng yān
rén duō 西 wàng   yàn nán nán qián yóu lái gǎn shén shì   wèi qíng chuán
róng huá néng shí   zài lái zhě nián hàn shàng   shuāng xīng hán rán