秋夜闻笛有怀

清代 顾绍敏
雨过秋堂梦不成,旅人独坐夜凄清。竹梢露下鹤初警,墙角月明蛩有声。 旧恨每从灯底得,闲情只向笛边生。谁怜一掬穷途泪,独有陈留阮步兵。
guò qiū táng mèng chéng   rén zuò qīng zhú shāo xià chū jǐng qiáng   jiǎo yuè míng qióng yǒu shēng    
jiù hèn měi cóng dēng   xián qíng zhǐ xiàng biān shēng shuí lián qióng lèi   yǒu chén liú ruǎn bīng